CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Thứ Hai, ngày 05 tháng 12 năm 2016

Dáng Mẹ, Bóng Cò

Nắng chiều nghiêng chạm bến đò

Liêu xiêu dáng mẹ, bóng cò ven sông.


Cò chăm bắt cá giữa dòng

Mẹ siêng súc tép, bắt còng quanh năm.

Dù mưa hay nắng - lặng thầm

Cò phai sắc , mẹ hoa râm mái đầu.

Cho cò non lớn phổng phao

Cho đàn con nhỏ hồng hào, đẹp xinh.  

Cánh cò, dáng mẹ trung trinh

Giữa hoàng hôn bỗng…lung linh , rạng ngời.


PEARL

Thứ Hai, ngày 13 tháng 6 năm 2016

NÓI VỚI BIỂN

 
       Sóng nghĩ gì mà bạc đầu trắng xoá
Biển chồm lên ôm đảo thoả chờ mong
Lời biển ru êm ả nước xuôi dòng
Như sữa Mẹ ấm lòng con viễn xứ.
 
Dõi xa xăm ánh mắt nhìn tư lự
Thoáng ưu buồn như cái thuở còn thơ
Vòi vĩnh xin cây kẹo hay chiếc nơ
Mà chẳng được, ngờ nghệch thầm giận dỗi.
 
Biển của ta trăm nghìn lần muốn nói
Đã lâu rồi ô nhiễm đến nhói đau
Có còn chăng nguồn ngư sản dồi dào
Mà thiên nhiên đã bao đời ban tặng.
 
Ta lầm lũi bước trên bờ biển vắng
Khe khẽ thôi sợ chạm phải nỗi buồn
Biển khắc khoải lúc nắng tắt chiều buông
Khi hoàng hôn sậm màu bàng bạc tím.
 
Lời của biển hay lời tim xâm chiếm
Ngời quyết tâm bảo vệ biển an bình
Dù nhỏ nhoi xin cũng góp sức mình
Đem màu xanh về nguyên hình hài biển.
 
PEARL

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 5 năm 2016

CHỈ LÀ CÁI CỚ

  

Anh bảo nắng chiều nay hong hanh quá
Ly cà phê đá đắng đót môi nồng
Chiếc áo em, anh không thích màu hồng
Mái tóc rối chẳng bềnh bồng như trước.

Anh lại bảo dáng em đâu tha thướt
Ngày gặp nhau lả lướt đắm hồn anh
Cười héo hon, ánh mắt kém long lanh
Thời gian trôi, tuổi xanh đi biền biệt.

Anh không thể hay anh chưa từng biết
Qua cơn mưa, tia nắng miệt mài soi
Cà phê nếu không đắng sao mặn mòi
Áo hồng, anh tặng em nơi hẹn cũ.

Có đôi lúc lắng lòng em tự nhũ
Có hay không tình bất hủ trên đời
Khi mọi thứ đều có thể đổi dời
Sân si nhau thì chỉ là cái cớ.

Đi quá nửa cuộc tình tươi phơi phới
Đầy ắp yêu thương cũng lắm đoạn trường
Nếu không còn sánh bước chung một đường
Xin dừng lại và xin đừng kiếm cớ.

Để đọng lại một chút gì đáng  nhớ…

PEARL

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 6 năm 2015

BIỂN







Biển chồm lên

Những đợt sóng không tên

Trắng xóa

Đặt nụ hôn loang tỏa

Nồng mặn

Phủ dải cát vàng  nằm lặng

Đếm dấu chân lơ đễnh.



Biển hay quên!

Chẳng thể nhớ thuyền ra khơi bao lượt

Cá bao nhiêu loài , trầm tích được bấy nhiêu năm.



Biển trách thầm!

Trăng

Đi mãi không về

Để ngọn hải đăng

Bộn bề

Trông ngóng.



Biển mơ mộng!

Lặng sóng

Đưa thuyền trôi bềnh bồng

Gió hát khúc tình ca.



Biển giục giã!

Bão táp phong ba

Thét gào da diết

Lòng biển quặn đau rên siết

Thương con thuyền vật vã chẳng nói ra.



Biển bao la!

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

CHIẾC LÁ NHỎ NHOI


Kìa trông chiếc lá nhuốm vàng 
 Buông mình rơi vội xuống tàng cây cao.
Liếc nhìn chồi biếc vẫy chào
Về cùng cội rể lao xao đất nồng.
Một đời hứng chịu bão giông
Nắng hong mưa lạnh vẫn không nản lòng.
Chở che nõn thắm nhụy hồng
Hoa vàng trái đỏ quyện dòng nhựa tươi.
Mai này Thu trải lá phơi
Có còn chiếc lá vàng nơi góc vườn?
Hay là thịt nát xương tan
Hóa thành cát bụi giữa đàng mù sương.
Ai người nhỏ lệ tiếc thương
Thân làm chiếc lá bên đường nhỏ nhoi.