TÔI CHỈ LÀ HẠT CÁT TRÊN HOANG MẠC SƠ KHAI . TÔI CHỈ LÀ GIỌT NƯỚC NGOÀI BIỂN KHƠI HÙNG VĨ ...
Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2020
YÊU SAO HẠT NẮNG THÁNG BA
Đầu ngõ hoa vàng đã đươm cây
Tháng ba rủ nắng phủ lối đầy
Đàn chim khoe sắc vờn, chao liệng
Cánh lá nhỏ nhoi nhẹ rơi - bay.
Hoa vàng ngày ấy - nay vẫn vàng
Chim tắm nắng hồng vẫn lang thang
Khác chăng cảnh vật giờ hiu hắt
Cũng bởi lòng người đang ngổn ngang.
Từ dịch bệnh tràn lan khắp nơi
Nỗi lo lắng chẳng bao giờ vơi
Co ro na ơi! Covid hỡi
Thù hoán chi? Mi hủy diệt người.
Này! Nắng tháng ba rát thịt da
Hãy triệt tiêu giùm Corona
Giết chết chúng từ trong trứng nước
Hạt bọt khói mờ như sương sa.
Nhờ nắng hữu tình - nắng lung linh
Nắng như những chiến sĩ trung trinh
Góp phần khách quan diệt virus
Đẩy lùi dịch bệnh đáng tôn vinh.
Cảm ơn hạt nắng cứu chúng sinh
Giảm thiểu nguy cơ mắc bệnh tình
Xưa nắng tháng ba - vàng, không thích!
Nay yêu hạt nắng rất đậm tình.
PEARL
Thứ Tư, 26 tháng 2, 2020
TA LẠI LÀM THƠ
Ta xếp chữ theo dòng suy nghĩ
Gieo từng vần thi vị thành thơ
Thổi hồn vào áng vu vơ
Luật, niêm, bằng trắc đầy vơi ý tình.
Ta muốn vẽ bình minh trên biển
Tia nắng rơi ấm chuyến tàu xa
Bài thơ theo tóc bay xoà
Bàn tay khẽ chạm vỡ òa đam mê.
Ta muốn tô tràn trề gió lộng
Buổi trưa hè dưới bóng tre xanh
Bà lay cánh võng tròng trành
Lời ru chắp cánh giấc lành ước mơ.
Ta muốn thả hồn khơi nguồn cảm
Gặp hoàng hôn ảm đạm tím chiều
Ngập ngừng ta lại chắt chiu
Tin yêu cuộc sống, phiêu diêu thơ đời.
Ta muốn viết bài thơ trong sáng
Tặng người thân, bè bạn của ta
Mỗi bài thơ một bông hoa
Trong vườn thơm ngát, chan hoà yêu thương.
Ta vẫn ta - rất bình thường
Yêu thơ lại viết thơ vương vấn lòng.
PEARL
Thứ Tư, 12 tháng 2, 2020
ĐÒ ƠI!
Ta hẹn đò - trở lại bến xưa
Ôn kỷ niệm nắng mưa một thuở
Ta - đêm nằm nghĩ suy, trăn trở
Nhớ con đò hay ta nhớ người.
Ngày - chân đặt lên cát vàng tươi
Bến sông bỗng rạng ngời hạt nắng
Ta - đứng đó tưởng chừng thinh lặng
Dẫu sóng xô bờ cuộn đá gành.
Tìm mỏi mòn - đâu dáng dừa xanh
Bóng con đò thoáng nhanh tâm trí
Cây cầu bắc qua sông kỳ vĩ
Đò ơi! Ta đã lạc mi rồi.
Ngược ký ức - bổi hổi, bồi hồi
Nỗi nhớ chảy thành dòng nóng bỏng
Nước mắt ta hãy còn ngưng đọng
Trên khoé mi mà ngỡ hạt mưa.
Mưa ngày ấy - thấm áo lụa thưa
Lòng ta cũng lạnh tanh lần nữa
Người quay lưng - con đò nghiêng nửa
Về phía ta - chở nỗi ưu sầu.
Dẫu bến xưa giờ đã có cầu
Ta vẫn nhớ con đò ngày đó
Nhớ người xưa chưa lần dám ngỏ
Yêu ta - dù nho nhỏ, đò ơi!
PEARL
Thứ Ba, 11 tháng 2, 2020
ĐÊM
Tia nắng ngày hấp hối cuối chân mây
Khai sinh đêm, sương phủ dày nhân ảo
Trăng câu liêm lúng liếng treo cao ngạo
Sao chập chờn dạo vũ khúc chơi vơi.
Cây nằm im lắng nghe từng hơi thở
Đất nồng nàn trăn trở thức cựa mình
Gió biếng lười ngủ quên bất thình lình
Hoa giận dỗi - khép cánh xinh hờ hững.
Mắt phố thắp từng dãy màu đỏ lựng
Ô cửa cao dáng ai thoảng ngập ngừng
Tiếng nhạc ngân réo rắt giọt tơ rưng
Rót vào lòng lưng chừng nguồn thi vị.
Đêm ướp tóc bằng hương thơm Dạ Lý
Ủ lòng người ấm áp một vòng tay
Đêm thật thà dù đời lắm đổi thay
Vẫn trung thành với những ai thức trắng.
Đêm đứng im giữa khung trời thinh lặng
Ta thì thầm đêm ngân ngấn sương sa
Có lẽ đêm thấu hiểu được lòng ta
Gieo giấc ngủ ngập tràn mơ hoa mỹ.
PEARL
Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2020
BÀI THƠ CHO ĐẤT BẮC (1)
Từ Nam, tôi ngược ra đất Bắc
Giữa Xuân còn phảng phất sương Đông
Sa Pa mây thả từng dòng
Giống như mái tóc bềnh bồng nhẹ bay.
Gió phần phật, lung lay nhịp bước
Fansipan lặng ngước nhìn trời
Tự hào cao ngất rạng ngời
Nóc nhà Đông nam á - đời còn ghi.
Thăm Cát Cát - thầm thì nho nhỏ
Người H' Mông ở đó nhiệt tình
Váy hoa, khoe sắc lung linh
Đường nghiêng,dốc thoải,chùng chình bước chân.
Rời Lào Cai , xa dần phố Núi
Xuôi Phú Thọ, rong ruổi Ninh Bình
Hoa lư - ghi dấu hành trình
Hợp nhất đất nước Vua Đinh đại tài.
Thăm Tây Bắc - chỉ vài ngày
Mà sao luyến nhớ - mê say là ngà.
PEARL
Thứ Năm, 16 tháng 1, 2020
CHẠM XUÂN
Giơ tay chạm cánh Mai vàng
Chạm cành Đào thắm, chạm Lan trắng ngần.
Chạm làn gió nhẹ lâng lâng
Chạm hoa nắng thả trên sân loang đầy.
Nghe Xuân khe khẽ về đây
Ướp hương con gái tóc dài ngất ngây.
Mắt nhìn sóng sánh mê say
Xuân ơi! Ta đã quắt quay men nồng.
Chạm vào sâu thẳm tim hồng
Mới hay bổi hổi - phập phồng ngóng trông.
Niềm vui òa vỡ cõi lòng
Xuân mang hạnh phúc gieo trồng khắp nơi.
Chạm Xuân mỉm nhẹ nụ cười
Chúc mừng năm mới - cuộc đời sang trang.
PEARL
Thứ Năm, 9 tháng 1, 2020
TÌNH TAN
"Đường về tập nập về đêm
Quán cà phê cũ... Nhắc thêm nhớ người" (dn)
Lời ai như oán trách đời
Hợp tan như thể rã rời hồ keo.
Chữ tình nguyệt lão khéo gieo
Nhưng sao phút cuối cheo neo thế này!
Cao xanh ghen ghét đủ dày
Mong manh duyên phận theo mây khói mờ.
Quay lưng, ngoảnh mặt hững hờ
Tim đau, ruột thắt - giả vờ làm lơ.
Ra đi ôm mối tình khờ
Ai vui, ai khổ, ai ngờ vực ai.
Nghĩ đời như cây cầu dài
Tình yêu là nhịp lung lay giữa dòng.
Thử thách với gió bão giông
Sắt son muôn thuở hay không vững bền.
Thả tình - tình bay lênh đênh
Ai - người đón nhận? Bồng bềnh - tình tan!
PEARL
Thứ Năm, 2 tháng 1, 2020
MÙA YÊU
Người ta nói Mùa xuân - mùa đẹp nhất
Cây đâm chồi nảy lộc thật xinh tươi
Chim muông bay về từ khắp mọi nơi
Lòng bổi hổi - mắt rạng ngời hạnh phúc.
Mùa Xuân trải yêu thương trên nhành Cúc
Phủ khóm Hồng thêm một chút nồng nàn
Rải may mắn bừng nở búp Mai vàng
Nét lạc quan hằn sâu làn môi thắm.
Từ cái nhìn vừa xa xôi, lạ lẫm
Vừa thân quen như biết tận kiếp nào
Cảm xúc đó cứ thế mà dâng trào
Làm nên mùa yêu - xôn xao tâm khảm.
Có thể đời là màu xám ảm đạm
Nhiều khổ đau, đầy cạm bẫy, đa đoan
Mùa xuân về bao lo lắng, tính toan
Sẽ ngừng lại - cùng hân hoan, vui sống.
Ta yêu nhau - dù trải bao biến động
Tình sắt son - ta trân trọng lẫn nhau
Nhìn xuân về - lòng dạ bỗng nôn nao.
Mong trầu, vôi sẽ quyện màu cau thắm.
PEARL
( Tặng những cặp đôi đã, đang và sẽ yêu nhau với lời chúc mừng hạnh phúc!)
Thứ Ba, 13 tháng 8, 2019
TRĂNG BUỒN
Đêm rằm chênh chếch ánh trăng
Treo lơ lửng giữa dải ngân hà dài.
Dường như trăng cũng ưu hoài
Một mình chiếc bóng như ai cô phòng.
Trăng rơi mặt nước mênh mông
Len từng góc khuất - sâu nông đáy hồ.
Soi gương - duyên dáng - trăng chờ
Như nàng thiếu nữ giả vờ - thơ ngây.
Trăng theo làn gió khẽ lay
Nghịch đùa cướp bắt với mây giăng trời.
Trăng mây - bạn vốn lâu đời
Cùng yêu khung cảnh rạng ngời thiên nhiên.
Trăng khuya toả sáng dịu hiền
Xuyên qua khung cửa vào miền ấu thơ.
Bàn tay mẹ vỗ giấc mơ
Chở che, nâng đỡ con khờ lớn lên.
Cảm thông trăng mãi lênh đênh
Không nhà, chẳng có Mẹ - đền đáp ơn.
Lại thương thân phận cô đơn
Mẹ Cha ly biệt - buồn hơn trăng gầy.
Đêm nay tâm sự đong đầy
Trăng - ta cùng cảnh - sầu lây lất sầu.
PEARL
13/8/2019
Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019
MÙA KHÔNG Ở LẠI
Đừng trách nắng phai trên phiến lá
Diệp lục chưa xanh đã úa nhoà
Hạ tràn mưa cũng vỡ òa
Xuống làn tóc rối đính hoa phượng hồng.
Đừng trách gió thong dong bay lả
Lướt qua đường trải lá vàng khô
Thu sang ướp lệ mặt hồ
Long lanh đáy nước, sóng xô dạt dào.
Đừng trách sương ào ào rơi mãi
Mùa Đông về hoang hoải buồn tênh
Mây giăng se sắt chông chênh
Trên nền trời thẳm bồng bềnh nhẹ trôi.
Đừng trách cánh én thôi chao liệng
Xuân đã tàn, xao xuyến lòng ai
Bốn mùa sắc thái đổi thay
Điểm tô hương vị tháng ngày đã xa.
Mùa không ở lại bên ta
Vẫn còn hoài niệm nở hoa tâm hồn.
PEARL
Thứ Tư, 12 tháng 6, 2019
NHỚ ĐÀ LẠT
Ta nhớ lắm những hàng thông xõa tóc
Dáng liễu gầy soi gương nước Đambri
Thác bạc trườn theo dốc đá xù xì
Gieo mình xuống trắng phương phi làn khói.
Mây thấp thoáng viền quanh triền đá sỏi
Thung Lũng sâu hun hút mắt thiên nhiên
Gió đôi khi gầm rú - lúc dịu hiền
Hòa cái lạnh - đặc trưng miền sơn cước.
Mùa Dã Quỳ - làm sao quên cho được
Những con đường vàng áo đẹp xiết bao
Trăm hoa chen - đua sắc thắm ngọt ngào
Mùi hương toả thơm - vẫy chào du khách.
Đà Lạt ơi! Nhớ - ngấm vào mao mạch
Muốn viếng thăm từng ngõ ngách phố phường
Ta thầm gọi tên của mỗi con đường
Đã in dấu chân ta vương lên đó.
Ta nhớ Đà Lạt - nỗi nhớ vò võ
Rất đậm sâu - chưa rõ tự bao giờ
Đến đó thêm lần nữa để vợi vơi
Tình yêu - ta dành nơi đây quá lớn.
PEARL
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2019
XIN ĐỪNG
Xin đừng làm con sóng
Neo đậu bến bờ em
Từng đợt vỗ say mèm
Cuộn cát tràn trắng xóa .
Xin đừng làm cơn gió
Tìm hương lạ gần xa
Gieo rắc tiếng hoan ca
Hững hờ vương tóc rối .
Xin đừng làm nắng chói
Hôn vội mắt mi môi
Chợt trốn vào đêm tối
Để hoàng hôn chơi vơi .
Xin đừng làm mưa rơi
Ngập lối em về lại
Chốn bình yên xa ngái
Gót phù du chông chênh .
Xin đừng làm mũi tên
Xuyên trái tim khờ dại
Đã bao lần thất bại
Giữa tình yêu nhân gian .
Xin dừng cuộc quá giang
Yêu thương thôi ở trọ
Chuyến xe tình vượt ngõ
Ga lòng mờ rêu phong .
PEARL
Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2019
EM VẪN CÒN ĐÂY
Em vẫn còn đây giữa đời thường
Vẫn đôi mắt ướt lắm tơ vương
Vẫn mái tóc dày, ôm khuôn ngọc
Vẫn tấm lưng thon, dáng hải đường.
Em còn trong ký ức của anh
Những lúc quạnh hiu - nhớ tròng trành
Em là tất cả và mãi mãi
Một phần không thể thiếu ngọt lành.
Em vẫn còn đây - vẫn còn đây
Giữa đêm trắng xoá tuyết rơi đầy
Giữa Xuân ấm áp truyền hơi ấm
Anh ủ em bằng một vòng tay.
Em vẫn còn đây mỉm nụ cười
Nhìn anh vui sống với yêu người
Mong anh mạnh khỏe và hạnh phúc
Em mãn nguyện rồi, hỡi anh ơi!
PEARL
Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2019
PHƯỢNG ƠI!
Phượng ơi! Hãy cháy hết mình
Trên cành cao vút lung linh sắc màu.
Đỏ au như lửa lao xao
Mùa hè rạo rực, ngạt ngào thương yêu.
Phượng ơi! Có nhớ những chiều
Ai nhặt cánh phượng, ai liêu xiêu lòng.
Ai kết đôi bướm tươi hồng
Ai viết cảm xúc thành dòng thơ trao.
Phượng ơi! Ôi, nhớ xiết bao
Nhìn qua cửa lớp, xôn xao mưa về.
Mắt hạ biêng biếc tràn trề
Long lanh hình bóng tóc thề, eo thon.
Phượng ơi! Xưa - ước cỏn con
Mơ ngày tốt nghiệp - nét son cuộc đời.
Tương lai ra sức vẽ vời
Xanh như chiếc lá - thắm tươi phượng hồng.
Phượng ơi! Năm tháng bão giông
Phượng còn cháy mãi trên dòng thời gian.
Nhắc người lữ khách qua ngang
Mùa hè đang đến, rộn ràng - Phượng ơi!
PEARL
Thứ Tư, 17 tháng 4, 2019
LOÀI HOA CHUNG THỦY
Người đời gọi em - hoa đồng nội
Sống giữa đầm - lầy lội bùn nhơ
Không màu hồng trắng ngây thơ
Như nàng Sen thắm trên hồ long lanh.
Em giản dị lá xanh hoa trắng
Tím nhuỵ vàng chen lẫn - thủy chung
Cánh xoè mềm mỏng ngượng ngùng
Chờ cơn gió thoảng nở bừng vô tư.
Em - hoa Súng, dâng người hương sắc
Không kiêu sa - nhưng rất ngọt ngào
Đủ làm mặt nước lao xao
Khuấy hồ lay động - sóng chao đôi bờ.
Đâu dám sánh nàng thơ Sen thắm
Chỉ hài lòng thầm lặng - thế thôi
Thiên duyên định sẵn do trời
Thuận tình sao nỡ trách người nhớ - quên.
Em - hoa Súng mọc lênh đênh
Một lòng chung thủy giữa ghềnh nước sâu.
PEARL
Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019
THÁNG TƯ
Tháng Tư gắt gỏng vạt nắng vàng
Gió giận hờn nên bỏ đi hoang
Mưa rắc bụi vương trên phiến lá
Ngập ngừng chồi biếc bỗng đâm ngang.
Tháng Tư chưa hẳn đã sang hè
Vắng cành Phượng đỏ lẫn tiếng ve
Giao mùa đọng chút xuân man mác
Tiếc sắc đào hồng óng ánh khoe.
Tháng Tư tô điểm dáng trang đài
Con đường trút lá len gót hài
Bâng khuâng nghe tiếng đàn ai trỗi
Vị đắng cà phê - say ngất ngây.
Tháng Tư cảm xúc bỗng tràn trề
Ghép từng câu chữ thỏa đam mê
Lời thơ bay bổng tung trời lộng
Chạm áng mây bồng men lối về.
PEARL
Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018
KHÚC SẦU TA VIẾT ĐÊM NAY
Đêm đứng đó, đôi mắt ráo hoảnh
Ta ngồi đây nhặt mảnh sầu ưu
Chất đầy góc khuất âm u
Buồn dâng ướt đẫm, trời thu sương mờ.
Cao ngất ngưởng đôi bờ gánh vác
Chuyện áo cơm, cò vạc lưng còng
Ngỡ rằng thấu nghĩa sắc - không
Ngờ đâu cạn nghĩ - cho lòng đa mang.
Ta gói ghém lỡ làng một thuở
Tạm xa người dang dở tình si
Đêm về luống những sầu bi
Nhớ da diết nhớ, ôm ghì vào tim.
Đêm có hiểu khê nhiêu ta chịu
Bấy nhiêu ngày cố níu - mà đau
Khúc tình - ta viết hôm nao
Ai - người sẽ đọc - nghẹn ngào ai hay.
Ta buồn cho hết đêm nay
Mong rằng ngày mới sầu phai ít nhiều.
PEARL
Thứ Tư, 24 tháng 1, 2018
Hoa Lòng Đua Nở Trong Từng Nhân Tâm
Tay bưng chén cơm đầy thơm phức
Lại nhớ người cơ cực, nghèo nàn
Lũ lụt thất bát mùa màng
Bão giông, rét buốt, gian nan kiếp trần.
Trong chăn ấm, thương thân kẻ lạnh
Áo phong phanh trong cảnh không nhà.
Công viên, ghế đá , sân ga
Là nơi nương náu cho qua tháng ngày.
Trân quý mỗi sớm mai thức dậy
Nghe con tim trỗi dậy buồn, vui
Thoảng dâng một nỗi bùi ngùi
Thương người cơ nhỡ không nguôi tấc lòng.
Xuân chạm ngõ mong hồng ân tới
Tết sắp về , năm mới vui tươi
Nhường cơm , xẻ áo trao người
Tinh thần tương trợ rạng ngời sắc Xuân.
Quê hương trẫy hội tưng bừng
Hoa lòng đua nở trong từng nhân tâm.
PEARL
Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017
ĐÀ LẠT THÁNG BẢY VỀ
Ai nhuộm tím những con đường Đà Lạt
Tháng bảy về ngắm phượng lác đác rơi
Vòng xe quay, e ấp áo dài lơi
Rất hồn nhiên, ngu ngơ luồng suy nghĩ.
Mây che núi , rừng thông đang thủ thỉ
Dáng dốc đèo như thiếu nữ thanh xuân
Dừng chân nơi triền thác nước lưng chừng
Thả hồn trôi theo tiếng Tơ- rưng trổi.
Trời Đà Lạt sương giăng mờ nhạt lối
Níu chân người lữ khách mỗi lần qua
Tháng bảy về phố núi rộn ràng ca
Mưa hôn tóc , khăn choàng tha thướt gió.
Gởi Đà Lạt một tình yêu nho nhỏ
Tình cờ thôi , bắt gặp mắt ai cười
Nét duyên thầm chợt ẩn hiện trong mơ
Thành phố ngàn hoa , xa rồi mãi nhớ.
PEARL
Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017
MỘT THỜI
Một Thời
Loay hoay với guồng đời hối hả
Phút mệt nhoài quàng quã đứng trông
Chặng đường gian khổ, gai chông
Đã đi quá nửa vẫn không nản lòng.
Sâu thăm thẳm tận trong tiềm thức
Cuốn phim đời rất thực còn lưu
Một thời trống vắng phiền ưu
Niềm vui đầy ắp tóm thu nỗi buồn.
Ao ước mãi về nguồn hạnh phúc
Như thuở xưa tìm chút dư hương
Một thời chín nhớ mười thương
Tình yêu thầm lặng vấn vương cõi lòng.
Muốn tìm lại tuổi hồng ngày cũ
Muốn tâng tiu tóc rũ vai gầy
Muốn làm một cuộc đổi thay
Muốn sống cho xứng để mai tự hào.
Một thời tuy đã qua mau
Nhưng khi nhắc đến lại xao xuyến lòng.
PEARL
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)