CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

LOAY HOAY TÌM LẠI CHÍNH TÔI ...KHẼ KHÀNG

     
  


*

Lịm vào giấc mơ hoang một thoáng

 Thả hồn trôi loang loáng bềnh bồng 
  Lênh đênh cảm giác đi ngông 
  Về nơi vô định , hư không ảnh hình. 

 
Mơ làm gió vô tình bay mãi 
  Khắp thế gian trang trải hương nồng  
Dẫu ngày mưa , tháng nắng hong  
Mát lành , dịu tỏa , cõi lòng hân hoan .

 
Ước thành trăng lang thang đêm vắng 
  Những làn mây vương vấn viền quanh 
  Thiên hà một dảy lụa xanh 
  Đính nghìn sao sáng , long lanh mắt ngời. 

 
Mong là khoảng chân trời rộng mở 
  Khao khát đời , bừng nở hoa tâm  
Yêu thương dù chỉ lặng thầm  
Cũng xin trọn chữ sắt cầm trao nhau. 

 
Muốn là tôi lao đao một thuở  
Để thấy đời trăn trở buồn vui  
Tỉnh dậy sau giấc ngủ vùi  
Loay hoay tìm lại chính tôi …khẽ khàng.


Mơ ước mong muốn muộn màng

 Mãi là ảo mộng ...điểm trang cho đời. 


PEARL
 

CHUYỆN CHÚNG MÌNH

    Anh và em một cặp đôi hoàn hảo
 Mơ mộng nhiều , dệt hư ảo thành thơ  
Rất khác người, hay hờn giận vu vơ  
Trót yêu rồi , ngại ngùng …nên chẳng nói.
 
 
Có những đêm lòng bồi hồi bổi hổi
 Nhớ về anh , nhoi nhói cả buồng tim 

  Lật ký ức , em vội vã , cố tìm 
  Hình ảnh ấy , êm đềm , ghi tâm khảm.
 
 
Đóa hồng nhung , anh chưa hề dám chạm
  Lá thư tình , anh hờ hững , quên trao  
Sân ga chiều vắng bóng mỗi con tàu  
Ngọc lưu ly đã nhuốm màu , vàng ố.
 
 
Em cố giấu điều chưa từng thổ lộ
  Đau thắt lòng từ độ thiếu vắng anh
 
Tình chúng mình , nghịch cảnh quá mong manh
 Thì anh hỡi , cố vượt qua day dứt.
 
 
Em yêu anh bằng con tim rất thực  
Khi xa nhau  đau nhức gấp vạn lần  
Chẳng trách anh , chỉ hờn giận số phần  
 Lắm nghiệt ngã , duyên phận đành dang dở .
 
 
Nghĩ về anh , tình nồng nàn một thuở  
Cố quên đi càng nhớ quắt quay lòng
Chuyện chúng mìnhhai đường thẳng song song Đuổi bắt nhau …lạc mãi vào vô tận.
 
 
PEARL
 

ĐI QUA VÙNG TRỜI DANG DỞ


 

 
Tôi bước qua một vùng trời dang dở
Nghe đâu đây niềm trăn trở miên man
Lê gót chân từng góc khuất ngỡ ngàng
Tâm sự ai , sao giống mình quá đổi !
 
Đi lang thang , muộn màng chiều đến vội
Từng lời thơ trút cạn cả niềm sầu
Lối vào đời đầy dẫy cuộc bể dâu
Bước không qua, đành cúi đầu chấp nhận.
 
Đời đã thế , đánh cược cùng số phận
Đăng đắng lòng , nuốt lệ đẫm vào trong
Lối rẽ tương lai dù  lắm gai chông
Cố vững chí , vượt qua vùng lốc xoáy.
 
Anh và tôi , đứng lên từ bão dậy
Khoảng bình yên đang vẫy gọi , gợi mời
Nếu quả chanh vứt tung tóe giữa đời
Thì miếng đường sẽ cận kề gần đấy .
 
Hãy cười lên , hội hè đang vui  trẩy
Hòa tiếng ca , khúc nhạc tấu, lượn quanh
Vùng trời dở dang sẽ được ghép lành
 Cánh thơ vút cao bềnh bồng , mà mượt.
 
PEARL
 
 

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

TÍM LỤC BÌNH

 
 
Ai nhuộm tím lục bình từ dạo đó
Vứt áo thư sinh , bỏ lại khúc sông
Cứ mỗi chiều có người lặng lẽ trông
Về phương ấy , dâng niềm thương dào dạt .
 
Sóng đôi lúc vỗ rát lòng bãi cát
Kéo ra xa nỗi nhớ , ngác ngơ buồn
Giấu sau vành nón lá giọt sầu tuôn
Khoác áo tím điểm trang màu son sắt.
 
Con đò cũ neo bến xưa trầm mặc
Dẫu rằng đời có lay lất đổi thay
Thì dòng sông vẫn kiên nhẫn tháng ngày
Chờ người về quắt quay bờ bồi , lở.
 
Anh cứ đi , quê nghèo em mãi đợi
Phận làm trai , anh trả nợ núi sông
Đến khi nào thỏa mãn chí tang bồng
Anh về lại ngắm lục bình tim tím.
 
PEARL



Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

TIM TA ƠI !


 
Tim hỡi ! Sao mi cứ nghẹn ngào ?
Thắt từng nhịp đập, xót lòng đau
Nỗi nhớ diết da , cồn cào dạ
Ta sầu, mi cũng khẽ chênh chao.
 
Ta muốn ngăn mi chớ lụy phiền
Một mình ta khổ , âu là duyên
Hà cớ mi cùng san sẻ... nửa
Cho ngàn kim chích, tái tê xuyên .
 
Mi biết ta đi lệch con đường
Về nơi không in bóng yêu thương
Mi chẳng can ngăn , còn góp sức
Lý trí tranh quyền , xưng bá vương .
 
Mi có giận ta quá nhẹ lòng ?
Thả hình bắt bóng khoảng hư không
Người đi ngoảnh mặt , ta nhung nhớ
Để mi vò võ tháng ngày mong.
 
Thôi nhé ! Tim ơi cố lên nào
Ngoan hiền mi hỡi , chớ vênh vao
Ta – mi cùng vượt qua dâu bể
Tìm chốn bình yên chẳng lao xao .
 
PEARL