Đã bốn năm rồi ba khuất non
Mẹ già mòn mỏi dạ héo hon
Tóc đen nhuốm bạc vì sương gió
Lẻ bóng loan phòng in gối đơn .
Con thấy mẹ thường thức thâu đêm
Nhai miếng trầu cay quện tay têm
Đôi mắt trầm tư buồn sâu lắng
Nhìn hạt sương khuya đọng bên thềm.
Chắc mẹ nhớ ba , nhớ thật nhiều
Tính hiền chất phác được người yêu
Giúp đỡ chân thành bà con quý
Mẫu mực noi gương vợ con chiều.
Mẹ dạy chúng con học tập ba
Thành người hữu ích cho nước nhà
Góp phần nhỏ bé cùng gìn giữ
Bờ cõi non sông trải gấm hoa.
Con thắp nén hương lệ ngắn dài
Cầu ba siêu thoát chốn thiên thai
Ngã trần gian con phụng dưỡng mẹ
Chữ hiếu chu toàn chẳng đổi thay.
